Cha bảo cha lên trước, còn mẹ con tôi đi sau

uống cho vào một cái túi vì có lẽ “hành trình” sẽ rất xa. Tàu chạy trên đường ray chừng 15 phút, qua những khu vực um tùm cây lá mà ngay cả tôi cũng chưa đặt chân tới bao giờ, sau đó nhoáng cái đã trở về ga xuất phát, không kịp để chúng tôi giải quyết chỗ lương thực mang theo nữa. Về ga, tàu hú còi báo hiệu. Qua mỗi ga xép tàu cũng hú còi. Còi tàu công viên bé tí ti, ngồi toa cuối nghe tiếng còi chỉ u u qua những tán cây xào xạc. Ở ga chính, hành khách lượt sau đứng xúm xít bên đường ray để chờ lên tàu. Tôi tiếc rẻ. Không lẽ lại đi vòng nữa. Đi vòng nữa thì coi như hết sạch tiền. Vé tàu Thống Nhất đắt bằng các vé Nhà Cười, vé đu quay, vé tàu bay cộng lại. Mà tôi thì còn muốn mua thêm dây kẹo kéo và xem một bộ phim đèn chiếu. Cuối cùng ngay cả tàu hỏa công viên cũng không phải mấy khi mà đi được.

Cha bảo cha lên trước, còn mẹ con tôi đi sau. Sáng mai chúng tôi phải ra ga tàu sớm, vì thế mẹ chuẩn bị hành lý từ đêm hôm trước. Tôi phấn khởi xem mẹ gấp quần áo mùa đông rồi nhét gọn vào trong túi. Tôi cũng tự chuẩn bị cho mình vài thứ lặt vặt. Lần đầu tiên tôi được lên một toa tàu thực sự. Lần đầu tiên tôi sẽ nhìn thấy rừng núi. Lần đầu tiên tôi được đặt chân đến một vùng đất xa lạ.

Đêm hôm đó, mắt tôi mở chong chong lên nóc màn giờ chỉ như một ô vuông lờ mờ trong bóng tối. Tôi hình dung ra chuyến chung cư lê văn lương đi ngày mai. Tôi phấn khích không ngủ được. Lần đầu tiên tôi thức khuya đến như vậy. Quãng chừng chập sáng tôi mới thiếp đi chập chờn trong tiếng còi tàu u u qua lá cây xào xạc. 

Hãy cho chúng tôi những nhận xét về chủ đề Chứng khoán để chúng tôi ngày càng có nhiều sự hoàn thiện hơn cho website http://xeyamahadep.com

Sau cách mạng ông gia nhập những người Bolshevik

Sau cách mạng, ông gia nhập những người Bolshevik và trở thành lãnh tụ sáng lập Đảng Cộng sản Thổ Nhĩ Kỳ tại Baku vào tháng Chín năm 1920. Mustafa Kemal lập tức cảnh cáo ông này rằng những thay đổi xã hội tại Thổ Nhĩ Kỳ cần để cho chính phủ của ông thực hiện. Mustafa Suphi vẫn không nao núng. Ông cùng vợ và mười bảy đồng chí gia nhập vào một nhóm quan chức Xô viết được cử đi thiết lập sứ quán tại Ankara. Họ tới Kars ngày 28 tháng Mười hai năm 1920 và gặp tư lệnh mặt trận phía đông, Kâzim Karabekir, và Ali Fuat Paşa, khi đó đang đi theo hướng ngược lại để nhận chức Đại sứ Thổ Nhĩ Kỳ tại Moscow.

Mustafa Suphi lo rằng đoàn của mình có thể bị những người Thổ dân tộc chủ nghĩa tấn công nếu họ tới Erzurum, nhưng ông vẫn bác bỏ gợi ý quay lại Baku của Karabekir. Ông nói với Vinpearl Da Nang Ali Fuat: “Chúng tôi đang cố hiểu các nguyên tắc của Mustafa Kemal”. Ali Fuat cảnh báo Mustafa Kemal rằng Mustafa Suphi là một nhân vật khôn ngoan và sẽ cố gắng làm cho Đảng Cộng sản Thổ Nhĩ Kỳ “chính thức” phụ thuộc vào Moscow. Để đoàn sứ quán Xô viết ở lại Kars, Mustafa Suphi và các chiến hữu tới Erzurum, nhưng vị thống đốc ở đây không cho phép họ vào thị trấn mà buộc họ theo đường bộ tới Trabzon. Ông ta nói với Mustafa Kemal rằng mục đích của hành động này là để đưa toán người đó trở lại Nga bằng tàu biển dưới sự quản thúc. Hồi đáp duy nhất của Mustafa Kemal là hỏi xem đoàn của Mustafa Suphi có bao nhiêu người và tất cả có đi cùng nhau hay không. 

Thông tin hữu ích bạn đang đọc có rất nhiều tại chuyên mục Thời trang trong website http://xeyamahadep.com

Hillary lo ngại rằng bà đang gặp nguy cơ đánh mất

Hillary lo ngại rằng bà đang gặp nguy cơ đánh mất “chút tín nhiệm mà tôi còn giữ được.” Nỗi lo lắng của bà hiện hình cụ thể đến nỗi, bà gần như mất ăn mất ngủ trong suốt tuần lễ sau đó, cho đến khi cuộc điều trần hoàn tất.

Vào một ngày mùa đông lạnh lẽo, một tuần sau khi nhận được trát đòi, Hillary xuất hiện trước đại bồi thẩm đoàn. Một giây trước khi bước vào tòa án, bà còn buông một lời châm chọc phá vỡ cái không khí băng giá ở đó: “Xin chào! Tôi ra pháp trường đây!” Bà nói với các luật sư của mình.

Bên trong phòng làm việc của bồi thẩm đoàn, bà giải thích cho các bồi thẩm viên (đa số là phụ nữ và người Mỹ gốc Phi châu) cùng các luật sư thuộc văn phòng chưởng lý độc lập (đa số là đàn ông và là người da trắng) rằng bà không biết chuyện gì đã xảy ra với các bản kê hóa đơn tính tiền sau khi gia đình bà chuyển từ Little Rock tới thủ đô Washington. Bà cũng nói, bà không biết bằng cách nào mà những bản kê đó lại có trong phòng số 319A. Bà bị hỏi về lời phát biểu chưa bao giờ công bố năm 1992, trong đó bà thừa nhận rằng lẽ ra bà “hoàn toàn không nên dính dáng tới” việc đại diện cho ngân hàng Madison trước các nhà điều tra của tiểu bang.

Sau đó một đám đông các nhà báo chờ đợi Hillary trong bóng tối ngoài cửa tòa. Họ hỏi bà cảm thấy thế nào. Bà đáp: “Thật là một ngày dài dằng dặc!”

Một phóng viên khác phân vân: “Có đúng hôm nay lẽ ra bà phải ở chỗ khác, biet thu bien Phu Quoc đúng không?”

“Ồ, có một triệu nơi khác ấy chứ.” 

Bạn là người đang có nhu cầu về Công nghệ vậy hãy truy cập website của chúng tôi http://xeyamahadep.com để có thông tin hữu ích nhé !

Thì ra là thế, bác Hiền chứ không phải lão tiến sĩ khoa múa rối có bộ râu xồm dài quét đất Caraba Baraba

Bạn có bao giờ giống như tôi, luôn liên tưởng đồng tiền vàng với những câu chuyện cổ tích ly kỳ?

Và một sáng đầu đông lạnh giá, tôi đã gặp câu chuyện kỳ lạ có thật. Ấy là ngay khi vừa thức dậy, khi vừa cựa mình để chuẩn bị tụt xuống giường, tôi thấy từ ngực áo rơi ra một đồng tiền vàng. Tôi mặc một áo len bên ngoài chiếc sơ mi lót trong, và đồng tiền vàng này kẹp giữa lớp áo len và áo sơ mi. Ôi, lão Caraba Baraba nhét tiền vàng vào ngực áo cho tôi hay sao? Nhưng Buratino còn vô tình biết được bí mật của chiếc chìa khóa vàng, tôi thì có thứ gì cho lão ngoài một bộ đồ hàng bằng gang và dăm chiếc nhẫn nhựa cứng?

– Mẹ ơi, con có đồng tiền vàng. – Tôi hét lên, tay giơ cao đồng tiền vàng lấp lánh.

– Ừ. – Mẹ gật đầu không mấy ngạc nhiên. – Tối hôm qua bác Hiền đến nhà chơi. Bác mới đi Ba Lan về có mang cho con chiếc kẹo. Lúc ấy con ngủ rồi nên mẹ nhét vào đấy.

Thì ra là thế, bác Hiền chứ không phải lão tiến sĩ khoa múa rối có bộ râu xồm dài quét đất Caraba Baraba. Và tôi cũng iphone 6 xach tay giống cái Thanh, cứ giữ mãi đồng tiền vàng để làm đồ chơi, mặc dù tôi chưa được nếm thử sô cô la bao giờ. 

Thông tin hữu ích liên quan đến Chứng khoán bạn có thể xem nhiều tại website http://xeyamahadep.com

Hồ Anh Thái làm điều này như là một nghĩa cử

Một cú huých của đời sống văn học trong nước mấy năm trở lại. Ngoài những công lao của nhiều người ở Nhà xuất bản Hội Nhà văn và Công ty Đông A, trước hết linh hồn của trò chơi văn chương kỳ công và tốn kém này chính là Hồ Anh Thái.

Bất cứ ai khi cầm trên tay cuốn Văn Mới không thể không xoay ngang xoay dọc nhìn ngắm mãi không thôi. Trong hiệu sách tự chọn, một độc giả đã thốt lên: “Muốn tôn vinh văn học Việt thì trước hết cả người đọc lẫn nhà văn cũng phải được tôn vinh bằng sự đẹp đẽ đặc sắc như thế này chứ. Nhìn cuốn sách như thế này không muốn đọc cũng phải đọc”.

Trước đó vài năm, Hồ Anh Thái đã cùng nhà văn Mỹ Wayne Karlin cặm cụi tuyển dịch sang tiếng Anh gần nghìn trang, tuyển tập truyện ngắn Việt Nam đương đại “Love After War” (Tình yêu sau chiến tranh) xuất bản ở Hoa Kỳ.

Hồ Anh Thái làm điều này như là một nghĩa cử xây một cây cầu mong manh Biệt thự biển Nha Trang với cả hai nền văn học Việt – Mỹ còn quá thiếu thông tin về nhau sau cuộc chiến.

Dường như sớm tự lập, trải qua quân ngũ, du học lâu ở nước ngoài đã tạo cho Hồ Anh Thái thói quen sống độc lập, tự chủ, tránh làm phiền bạn bè cơ quan đến tối đa. Ngay cả những việc hệ trọng trong đời sống Việt như cha già mẹ héo, Hồ Anh Thái cũng một mình chịu đựng không muốn thông báo cho ai. Căn vặn thì Hồ Anh Thái cười buồn:

– Đời sống bây giờ đã quá nhiều phiền nhiễu mệt mỏi. Tránh cho nhau được nỗi nào thì hay nỗi ấy. Những cái đã thuộc về qui luật tạo hóa thì tránh sao được. Thông báo nội vụ cho bạn bè mà giải thoát được qui luật thì ta sẽ là người thông báo liên tục… 

Chủ đề Thời trang bạn có thể cập nhập thường xuyên tại website http://xeyamahadep.com

Dư Doanh cứng họng

Doanh cứng họng, cô thực sự không ngờ tư tưởng của mẹ lại phức tạp như thế, hơn nữa lại nghĩ xa như thế. Ngày trước mẹ chỉ giống như một bà già thích cằn nhằn mấy chuyện linh tinh, không ngờ bà lại có nhiều suy nghĩ như vậy. Mà khi mẹ cô nói những điều này, bà lại thể hiện trí tuệ của mình qua từng lời nói, đủ để khiến Dư Doanh phải khâm phục. Đây là trí tuệ mà một người đàn bà học được trong quá trình trưởng thành, không cuốn sách nào có, trí tuệ đó là kết tinh thực sự của cuộc sống.

Bà Trương Lộ uống một ngụm trà, nhìn cô con gái trước mặt. Con gái út luôn là niềm tự hào của bà và chồng, từ nhỏ cô đã rất ngoan ngoãn, chịu thương chịu khó, lớn lên lại chưa bao giờ khiến bà phải lo lắng, nhưng bên dưới vẻ ôn hòa của cô lại là gia xe kia morning cu một tính cách cố chấp, chuyện gì mà cô đã quyết định thì rất ít ai thay đổi được. Chỉ có điều sự cố chấp này liệu ít nữa có khiến cô phải khổ không? Bà không muốn thấy cô con gái thứ hai của mình cũng phải sống khổ.

– Mẹ không nói về tư tưởng của người xưa, mẹ nói con cũng chẳng muốn nghe. Nhưng thực sự là không phải ai cũng có cơ hội để tao ngộ với nhau, để gặp được người mà mình cho là duyên phận. Thế nào gọi là “trăm năm tu để được ngồi cùng thuyền, ngàn năm tu để được nằm cùng giường”? Các con không phải vô duyên vô cớ mà cưới nhau, sao có thể coi nó như trò chơi được?

Dư Doanh nói:

– Mẹ, bọn con không coi đó là trò chơi, con đã nghĩ kỹ lắm rồi, con với Trình Tề thực sự không hợp nhau. Anh ấy rất ích kỷ, chỉ có sự nghiệp và bản thân mình, trong lòng hoàn toàn không có con. Con cưới anh ấy không thấy ấm áp, giờ con không có con, rời khỏi anh ấy chưa chắc đã không có đường thoát. 

Với đội ngũ viết bài cho chuyên mục Mẹ và Bé hùng hậu, bạn còn có thể tìm thấy rất nhiều nội dung hữu ích khác khi xem tại http://xeyamahadep.com

Một nhân viên bán hàng loại khá sẽ rất chu đáo đối với khách hàng

Một nhân viên bán hàng loại khá sẽ rất chu đáo đối với khách hàng, nhưng lại không chu đáo đối với cái túi xách của khách hàng.

Ở các cửa hàng vấn đề phục vụ gần như nhau, riêng thái độ đối với cái túi xách của khách hàng thì rất khác nhau.

Đối với khách hàng mà nói cái túi xách là đồ vật của họ, cho nên họ sẽ để ý xem thái độ của bạn đối với đồ vật của họ như thế nào.

Lúc khách hàng gửi cái túi xách, nhân viên nói chung thường dự án Vinhome Thăng Long hỏi: “Trong túi có cái gì quí hay không?”

Câu hỏi ấy đã thành thông lệ, nên người ta không hiểu tại sao ban đầu người ta lại hỏi như thế. Nguyên nhân là nếu trong túi có cái gì quí mà để mất, thì cửa hàng phải chịu trách nhiệm.

Nói như thế không ổn.

Dẫu trong túi xách chỉ có vài tờ báo hoặc vài thứ lặt vặt, thậm chí không có gì cả, thì biet thu Vinhome Thang Long nó vẫn là vật quí. Tỏ thái độ cẩu thả đối với cái túi xách của khách hàng cũng tức là không tôn trọng chính bản thân khách hàng.

Nhân viên nào cũng phải tôn trọng khách hàng, cái đó đã quá rõ, gần như thành luật của Nhật Bản.

Nhưng đối với cái túi xách của khách hàng thì chưa.

Khách hàng rất nhạy cảm trước thái độ của nhân viên cửa hàng đối với cái túi xách của họ, chỉ cần thiếu cẩn thận, sẽ làm cho khách khó chịu, nghĩ bụng: “Thái độ phục vụ của cửa hàng này tệ quá!”

Hãy nhớ mặt khách hàng và nhớ cả cái túi xách của họ.

Khi trả lại túi xách cho khách hàng, rất nhiều nhân viên cửa hàng phạm sai lầm.

Ở một số cửa hàng nhỏ, không có các ngăn riêng, người ta để các túi xách của khách chung một chỗ. 

Với đội ngũ viết bài cho chuyên mục Mẹ và Bé hùng hậu, bạn còn có thể tìm thấy rất nhiều nội dung hữu ích khác khi xem tại http://xeyamahadep.com

Vậy thì nói cho chị biết đã có chuyện gì được không

“Vậy thì nói cho chị biết đã có chuyện gì được không?”.

“Việc này…”. Tiểu Hạo quay đầu nhìn Tiểu Minh, Tiểu Minh gật gật đầu:

“Nói với chị Tiểu Ảnh cũng được. Chị ấy đã bảo sẽ không nói với ai đâu mà”.

“Lần trước bọn em được nghỉ hè, Doanh Doanh cũng linh kiện máy tính cũ đến đây chơi, thế là ba đứa chơi trò trốn tìm. Đến khi Doanh Doanh phải bịt mắt, để dọa cho Doanh Doanh sợ, em với anh Minh đã trốn vào trong linh đường. Bọn em phát hiện trên bục có một chiếc hòm lớn, nên định trốn hẳn vào bên trong để Doanh Doanh không thể nào tìm thấy được. Sau đó, bọn em mở chiếc hòm ra, song bên trong đựng đầy quần áo, chiếc trên cùng trông rất đẹp! Có cả ngọc trai cơ. Khi đó Doanh Doanh cũng đã vào máy ảnh cũ trong đấy, ba đứa bọn em tranh nhau xem chiếc áo đó, cuối cùng không cẩn thận nên làm nó rách. Bọn em sợ bị bà mắng nên lẳng lặng cất chiếc áo vào đó rồi về nhà”.

Hóa ra chiếc áo là do bọn trẻ làm rách, vì thế nên thiếu phụ họ Lạc mới tìm đến nhờ tôi khâu lại ư? Nhưng vì sao cô ta lại tìm đến tôi? Việc này thì có can https://muare.vn/forums/ha-noi/can-ban-do-cu.84/ hệ gì đến tôi?

“Sau này thì sao?”.

“Mấy ngày sau, một buổi tối em với anh Minh lại đến đây chơi, liền nghe thấy có tiếng khóc hu hu trong đó… Bọn em cũng không dám nói với bà, sợ bà phát hiện chiếc áo bị rách sẽ đánh đòn. Chị Tiểu Ảnh, chị đừng vào đó”. Nói xong, Tiểu Hạo còn không quên dặn dò tôi.

“Chị là người lớn rồi, không sợ đâu! Các em chơi tiếp đi nhé!”, tôi vỗ vỗ lên đầu Tiểu Hạo cười nói. 

Hãy cho chúng tôi những nhận xét về chủ đề Giáo dục để chúng tôi ngày càng có nhiều sự hoàn thiện hơn cho website http://xeyamahadep.com

Luật sư của tôi sẽ cho rằng có vấn đề đấy

Điều gì đã mang ông đến đây thế, ông thám tử? – Brody hỏi. Ông ta đứng lên khỏi ghế, điếu xì gà vẫn cắm vào góc miệng. Một nhà ngoại giao thiên tài.

– Chúng tôi không có giấy phép thành viên ư? – Landry nhìn qua Weiss. Weiss nhún vai.

– Chẳng hề gì. – Brody đáp. – Nhưng nếu các anh có hơn bảy số trong tài khoản ngân hàng thì hẳn các anh cũng phải trầy trật mà kiếm thêm rồi.

– Chúng tôi đang cố gắng loại trừ những người thuộc diện tình nghi ra khỏi danh sách. – Weiss nói.

– Các anh có thể loại hết chúng tôi ra khỏi danh sách được rồi. Tôi nghĩ sáng nay chúng ta đã thảo luận về việc này rồi còn gì.

– Không phải chúng tôi không tin ông. – Landry nói. – Nhưng đây là vấn máy ảnh cũ đề pháp lý. Chúng tôi đang thu thập mẫu DNA của những người đàn ông mà Irina Markova đã vui vẻ vào cái đêm cô ta biến mất. Đó chỉ là việc nhỏ thôi mà. Không có gì lớn đâu.

Brody nhướng mày lên.

– Mẫu thử DNA ư? Sao nghe có vẻ to tát thế nhỉ.

– Đó là để nhằm mục đích loại trừ. – Weiss nói. – Nếu ông không liên quan gì đến cô gái ấy thì chẳng có vấn đề gì hết.

– Luật sư của tôi sẽ cho rằng có vấn đề đấy. – Bennett Walker cũng đứng lên vẻ như sắp bỏ đi.

– Tại sao thế? – Landry hỏi. – Bởi vì anh đã từng là một kẻ tình nghi cưỡng bức tình dục ư?

– Bởi vì tư cách của tôi. – Walker chỉ tay vào mặt anh. – Tôi chưa bao giờ bị buộc tội gì hết. Và tôi không có ý định để tên tôi dính vào một vụ giết người.

– Hơi muộn rồi. – Landry nói. – Anh đã đứng cùng Irina Markova ở nơi công cộng trong cái đêm cô ta bị sát hại. Tôi sẽ vô cùng ngạc nhiên nếu điều đó lại không được cho vào mục điểm tin 11 giờ tối nay. Có lẽ anh nên gọi điện cho vợ mình và khuyên cô ấy đi ngủ sớm thì hơn. 

Nếu bạn là người quan tâm Giáo dục hãy thường xuyên quay trở lại http://xeyamahadep.com để cập nhập nội dung hữu ích nhé !

Tiên Nhi là bảo bối bối của ta

Tần Tiên Nhi xấu hổ, sắc mặt đỏ bừng, khẽ nói:

– Công tử, mau buông thiếp ra.

Lâm Vãn Vinh lại càng siết chặt nàng vào lòng, trơ tráo nói:

– Buông nàng để làm gì, Tiên Nhi là bảo bối bối của ta, ta muốn ôm lúc nào thì ôm lúc đó chứ.

Cao Tù từ xa nháy mắt ra hiệu, lớn tiếng nhắn một câu:

– Lâm huynh đệ, huynh theo đại quân vào thành trước đây.

Cao Tù và Lý Thánh dẫn quân Thần cơ binh đang tiến vào thành. Đây cũng là đội nhân mã cuối cùng của Condotel Da Nang quân Hữu lộ, còn ba mặt kia vẫn chém giết kịch liệt. Có điều, thành Tế Ninh đã bị phá, giải quyết đám dư nghiệt của Bạch Liên giáo chỉ còn là vấn đề thời gian.

Lâm Vãn Vinh cười nói:

– Cao đại ca, các người mau tiến vào đi. Ở đây chỉ cần một mình ta cũng giải quyết được rồi.

Cao Tù và Lý Thánh cười hô hố mấy tiếng, rồi dẫn toàn bộ binh mã vào thành.

Tần Tiên Nhi đưa mắt nhìn đội ngũ quan quân tiến vào thành, thở dài thườn thượt:

– Thiếp đã sống bao năm ở Tế Ninh này. Không ngờ, hôm này thành lại bị phá, ngay cả sư phụ cũng …

Nàng nói đến đó, lại bắt đầu khóc rấm rức. Lâm Vãn Vinh có thể hiểu tâm tình của nàng: “Nàng từ nhỏ đã là một cô nhi, lớn lên cùng sư phụ. Hôm nay thành bị phá, nhà không còn, sư phụ cũng đã mất. Ai nấy cũng có thể tưởng tượng ra nỗi buồn bã thê lương trong lòng nàng.”

Lâm Vãn Vinh ngọt ngào dỗ dành:

– Tiên Nhi, nàng cũng phải biết. Mấy hôm nay, ngày nào ta cũng lo lắng cho nàng. Ta không muốn gặp nàng trên chiến trường, vì thế mới dẫn binh rề rà. Hôm nay đến Tế Ninh thành chỉ vây không đánh, vì lo lắng cho nàng. Hỏa pháo của quan quân rất mãnh liệt, cực kỳ nguy hiểm, lỡ làm nàng bị thương, ta sẽ hối hận cả đời. 

Chủ đề Giải trí nếu bạn quan tâm có thể thường xuyên xem tại http://xeyamahadep.com