Em còn ở nhà ngày nào cậu còn khổ sở ngày ấy

em-con-o-nha-ngay-nao-cau-con-kho-so-ngay-ay

Em còn ở nhà ngày nào cậu còn khổ sở ngày ấy. Em đã nghĩ kỹ: em đi cho khuất là tốt hơn. Đức thở dài. Nó cứ nắm tay hắn, dịu giọng lại, mắt rơm rớm ướt:

– Thôi, cậu cũng chả nên buồn làm chi. Duyên kiếp đôi ta cũng chỉ đến đây là hết. Từ trước đến giờ, em làm cậu đau đớn không biết bao nhiêu mà kể, em biết lỗi lắm! Em xin cậu hết. Cậu cho em đi nhé.

Đức vẫn thẫn thờ như không nghe thấy gì. Nó thở dài rồi nói tiếp:

– Tiền bạc, đồ vàng ngọc trong hòm, em không lấy một ly. Cậu cũng không nên giữ. Em đi rồi, cậu đem ra sông mà vất hết đi.

Bấy giờ Đức mới hỏi:

– Thế mợ lấy gì mà đi bây giờ? Tay không làm gì mà ăn?

Nó lắc đầu:

– Em không sợ. Em làm ra tiền mà ăn. Không đi ăn mày.

Đức bảo nó:

– Thì tội gì mà khổ thân. Cứ ở nhà này.

– Không.

– Thế thì tôi đi mua đồ thanh lý với mợ.

Nó sợ hãi:

– Không!

Đức nghĩ ngợi. Nó bảo:

– Cậu đừng nghi ngại. Em chẳng đi theo đứa nào đâu.

Em chỉ đi một mình.

Đức dỗi:

– Thì tùy mợ. Tôi cấm làm sao được?

Nó khuyên nhủ:

– Em đã nói hết nhẽ. Lòng em thực, cậu thương em, cứ

vui vẻ cho em đi.

Nghĩ ngợi một lát, nó lại bảo:

– Nếu em quên được.. Nếu em sửa được tính nết em.

Em lại trở về với cậu.

Nó lại hu bán màn hình máy tính cũ hu khóc:

– Nhưng cậu đừng mong đợi.. Em chắc.. Em chắc..

không đời nào.

Bỗng nó lại nhớ đến thùng nước mắm trộn với bao nhiêu thứ khác. Nó lại lau mặt, cười rũ rượi. Nó đạp một cái, thùng đổ tung tóe ra nhà. Nó nhảy cẫng lên, vừa múa may vừa reo: 

Xem thêm bài viết trong mục Thời trang tại website http://xeyamahadep.com

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *