Cụm di tích Văn Miều – Quốc Tử Giám

Khu Thái học – Quốc Tử Giám: Quốc Tử Giám là một phần trong cụm di tích Văn Miếu – Quốc Có nên đi du học Nhật hay không Tử Giám. Tính từ “Văn Miếu Môn” vào, đây là khu thứ năm, sau Hậu Cung. Quốc Tử Giám được xây dựng năm 1076. Thời gian đầu, đây là nơi dạy chữ cho các hoàng tử, sau mở rộng đối tượng thu nhận cả những học trò giỏi trong thiên hạ. Năm 1253 Quốc Tử Giám đổi tên là Quốc Học Viện, năm 1483 lại đổi thành Thái Học viện du học nhật bản làm thêm 1.200 usd / tháng (thái có nghĩa là cao, thái học nghĩa là học cao). Đến đời vua Gia Long (Nhà Nguyễn), trường Quốc Tử Giám rời vào Huế nên địa điểm này chuyển thành điện Khải Thánh. Sau nhiều năm chiến tranh và thiên nhiên tàn phá công trình đã bị hư hỏng hoàn toàn. Quốc Tử Giám xưa không còn dấu tích nên không có cơ sở để trùng tu, http://duhoctructuyen.vn/de-du-hoc-nhat-ban-toi-can-nhung-giay-gi/ tôn tạo.

Cụm di tích Văn Miều – Quốc Tử Giám

Thực hiện dự án tôn tạo di tích chuẩn bị đón lễ kỷ niệm 1000 năm Thăng Long – Hà NỘI, các nhà khoa học, khảo cổ, kiến trúc lấy hình mẫu của Thái Học Viện, theo phong cách truyền thống, sử dụng vật liệu cổ truyền như gỗ quý, gạch Bát Tràng, ngói mũi hài… để tái tạo công trình này. Ngày 13/7/1999 di tích Thái Học đã được khỏi công tái dựng trên nền cũ, bao gồm các công trình: nhà tiền đường, hậu đường, tả vu, hữu vu, sân vườn và các công trình phụ. Giai đoạn một đã hoàn thành vào dịp kỷ niệm 46 năm ngày Giải phóng Thủ đô (10/10/2000). Diện tích sử dụng 1.530m2. Tới thăm di tích Thái Học – Quốc Tử Giám, một chứng tích quý về truyền thống hiếu học của các thế hệ cư dân Việt Nam. Thành Hà Nội: Trên đất Thăng Long từng tồn tại trong 8 thế kỷ một toà thành bề thế, hoa lệ. Thời Lý thành Thăng Long xây dựng trên vị trí thành Đại La. Đến nhà Trần, nhà Hậu Lê thành vẫn ở trên vị trí cũ nhưng có sửa sang lại.

Đến nhà Nguyễn, kinh đô dời vào Phú Xuân (Huế), thành Hà Nội là Tổng Trấn Bắc. Quy mô thành Hà Nội thời kỳ này nhỏ hơn so với các thành trước đó. Kết cấu thành cổ Hà Nội xưa có ba vòng (tam trùng thành quách). Thành nhỏ nhất ở trong cùng là Tử cấm Thành, nơi chỉ dành cho vua, hoàng hậu và số ít cung tần mỹ nữ ở. Thành này có nhiều tên gọi qua các triều đại: Cung Thành (thời Lý),. Long Phượng Thành (thời Trần) và cấm Thành (thời Lê), cửa duy nhất giữa Tử cấm Thành và Hoàng Thành là Đoan Môn. Vòng thành thứ hai (ở giữa) là Hoàng Thành, khu triều chính, nơi ở và làm việc của các bậc quan lại trong triều. Giữa Hoàng Thành với Kinh Thành có rất nhiều cửa nhưng đến nay chỉ còn lại một cửa là Bắc Môn, hiện thuộc địa phận phố Phan ĐìnK Phùng.

Vòng thành ngoài cùng đắp bằng đất, gọi là Kinh Thành. Kinh Thành là nơi ở và sinh sống của dân CƯ. Nối giữa kinh thành với bên ngoài có nhiều cửa. Thời Lê kinh thành Thăng Long có 16 cửa ô, đến thời Nguyễn có 12 cửa ô. Đầu thế kỷ 20 vẫn còn năm cửa ô: ỏ Chợ Dừa, ô Đống Mác, ô Cầu Dền, ô Cầu Giấy và ô Quan Chưởng… Đến nay chỉ còn lại cửa ô Quan Chưởng (tên cũ là "Đông Hà Môn", nghĩa là cửa cho thuyền ra vào bến sông), bốn cửa ô kia chỉ còn trong hoài niệm của người Hà Nội. Dấu vết một số đoạn thành đất của kinh thành xưa còn lại như đường Đại La, Hoàng Hoa Thám, La Thành. Chuẩn bi đón các sự kiện trọng đại của Thăng Long – Hà Nội, thành Thăng Long – Hà Nội là một trong các công trình trọng điểm được trùng tu, tôn tạo để giới thiệu với du khách khi về thăm Thủ đô.

http://xeyamahadep.com có nội dung update hàng ngày, nếu bạn quan tâm chuyên mục Giáo dục hãy ghé thăm thường xuyên nhé !

Em còn ở nhà ngày nào cậu còn khổ sở ngày ấy

Em còn ở nhà ngày nào cậu còn khổ sở ngày ấy. Em đã nghĩ kỹ: em đi cho khuất là tốt hơn. Đức thở dài. Nó cứ nắm tay hắn, dịu giọng lại, mắt rơm rớm ướt:

– Thôi, cậu cũng chả nên buồn làm chi. Duyên kiếp đôi ta cũng chỉ đến đây là hết. Từ trước đến giờ, em làm cậu đau đớn không biết bao nhiêu mà kể, em biết lỗi lắm! Em xin cậu hết. Cậu cho em đi nhé.

Đức vẫn thẫn thờ như không nghe thấy gì. Nó thở dài rồi nói tiếp:

– Tiền bạc, đồ vàng ngọc trong hòm, em không lấy một ly. Cậu cũng không nên giữ. Em đi rồi, cậu đem ra sông mà vất hết đi.

Bấy giờ Đức mới hỏi:

– Thế mợ lấy gì mà đi bây giờ? Tay không làm gì mà ăn?

Nó lắc đầu:

– Em không sợ. Em làm ra tiền mà ăn. Không đi ăn mày.

Đức bảo nó:

– Thì tội gì mà khổ thân. Cứ ở nhà này.

– Không.

– Thế thì tôi đi mua đồ thanh lý với mợ.

Nó sợ hãi:

– Không!

Đức nghĩ ngợi. Nó bảo:

– Cậu đừng nghi ngại. Em chẳng đi theo đứa nào đâu.

Em chỉ đi một mình.

Đức dỗi:

– Thì tùy mợ. Tôi cấm làm sao được?

Nó khuyên nhủ:

– Em đã nói hết nhẽ. Lòng em thực, cậu thương em, cứ

vui vẻ cho em đi.

Nghĩ ngợi một lát, nó lại bảo:

– Nếu em quên được.. Nếu em sửa được tính nết em.

Em lại trở về với cậu.

Nó lại hu bán màn hình máy tính cũ hu khóc:

– Nhưng cậu đừng mong đợi.. Em chắc.. Em chắc..

không đời nào.

Bỗng nó lại nhớ đến thùng nước mắm trộn với bao nhiêu thứ khác. Nó lại lau mặt, cười rũ rượi. Nó đạp một cái, thùng đổ tung tóe ra nhà. Nó nhảy cẫng lên, vừa múa may vừa reo: 

Xem thêm bài viết trong mục Thời trang tại website http://xeyamahadep.com

Em không trả lời, đúng hơn là không biết nói thế nào

Mỗi khi đưa em đi dạo quanh thành phố Bảo Lộc mát mẻ, hơi chút vắng vẻ nhưng dễ chịu này, anh sẽ kể cho em nhiều chuyện mà anh đọc trong sách, xem trên các kênh nước ngoài. Anh không hỏi gì về đời sống của em, anh cố làm em tự nói ra bằng cách kể em nghe nhiều điều và anh thì chưa bao giờ thành công cả. Nhưng sự ân cần với em không hề giảm sút. Vào những ngày gió thổi, mang theo không khí hanh khô lành lạnh, anh hay đưa áo khoác, khăn quàng hay đôi bao tay của mình cho em, có lúc anh đưa em ly sữa nóng ấm tận vào tim. Mỗi ngày, như một thói quen lặp đi lặp lại nhưng ý nghĩa, anh thì thầm nói thích em, yêu em. Trái tim em thật sự rung động. Thế nhưng, em không hiểu nổi tại sao mình không thể nói ra lời đáp lại. Em không mua đồ thanh lý có tình cảm vói anh? Em hèn nhát? Hay là do em chưa sẵn sàng? Em cũng không biết nữa.

Và ba tháng sau, anh có lẽ đã không thể nào chịu nổi nữa, anh gọi em tới quán café nơi lần đầu ta gặp gỡ. Anh vẫn nhấm nháp từng ngụm thức uống anh ưa thích nhưng rõ ràng không hợp tuổi với anh, cafe đen đặc, ấm sực và thơm. Anh hỏi:

– Rốt cuộc bán màn hình máy tính cũ tình cảm của em với anh là gì?

– Sao anh lại hỏi thế? – Em nhấp ngụm trà bạc hà the the, hơi nheo mày nhìn anh.

-Trong suốt ba tháng qua, em bên anh hầu như im lặng, thậm chí số lần em cười cũng rất ít. Thật ra anh có là gì trong em không?

Em không trả lời, đúng hơn là không biết nói thế nào. Thích? Yêu? Những cảm xúc đó bỗng quá xa vời với em. Em thấy sợ chúng. Em sợ nếu mình sa vào, nói ra mọi cảm xúc thì một lúc nào đó em sẽ bị tổn thương hoặc chính em sẽ làm tổn thương anh hay bất kì ai khác. Em đã lạc lõng trong chính căn nhà của mình, ở trong trường, em không muốn phải cảm thấy lạc lõng hay bị ruồng bỏ trong chuyện tình cảm nam nữ nữa. Và vì thế, em im lặng cho tới khi anh bỏ đi, để lại em một mình. 

Chủ đề Dịch vụ và Giải trí bạn có thể cập nhập thường xuyên tại website http://xeyamahadep.com

Và cũng chính vì con bé ấy chưa đủ can đảm

 “Này, nếu giả sử một ngày nào đó người bà thầm yêu lại yêu công khai tôi thì sao?” – Tôi hỏi trước.

“Thì tôi sẽ rút lui chứ sao!” – Linh nhún vai, như thể đấy là điều hiển nhiên không cần phải bàn cãi.

“Thật hử? Không chút do dự luôn? Đấy có thể là “chân mệnh thiên tử” của bà á.”

“Thì có sao! Tên con trai quan trọng với tôi hơn bà chắc chắn sẽ không bao giờ xuất hiện!”

Cũng chỉ vì nụ cười tươi sáng đầy tin cậy ấy, một con bé đã lầm lũi đi bộ về nhà dưới trời mưa.

Cũng chỉ vì năm phút đối thoại ấy mà trong đêm, một con bé bó gối trong xó nhà. Khóc!

Cũng chỉ vì một câu đơn giản ấy, một con bé quyết tâm vùi nát mầm cây tình cảm vừa mới đâm chồi trong lòng mình.

Và cũng chính vì con bé ấy chưa đủ can đảm để đánh đổi BFF lấy một tên con trai.

Vậy mà bây giờ, con bé ấy – tôi đây này – đang bị rung động, một cách mãnh liệt chưa từng thấy. Chỉ vì một câu hỏi. Chỉ vì một ánh mắt. Tôi điên mất, tôi phát điên lên mất. Lẩm bẩm câu thần chú “Không yêu! Ta không yêu! No man no sao!” cả buổi chiều nhưng hoàn toàn không có tác dụng. Làm sao đây tôi ơi? Làm sao đây Hạ ơi???

… 
thời trang nữ kiểu

Nội dung bạn đang xem còn rất nhiều trong chuyên mục Điện máy, nếu bạn quan tâm nhiều chủ đề hơn vui lòng truy cập http://xeyamahadep.com

Bệnh nhân ngồi thừ ra suy nghĩ, mắt lo âu nhìn vào hoá đơn thanh toán

do thôi việc

Chị oshin giúp việc trong một trang trại bỏ chủ cũ tới xin làm công cho chủ mới ở trang trại kế bên. Ông chủ mới muốn tìm hiểu chút ít về nhân thân của người làm nên gạn hỏi cặn kẽ.

– Chị đã làm công ở nhà người ta tới 20 năm, tại sao lại bỏ đi? Bên ấy họ đối xử với chị tệ lắm à?

– Dạ, thưa không phải. Tôi được ăn, được mặc, được ở tốt. Tôi còn được đóng bảo hiểm và lương hưu nữa.

– Vậy thì còn gì phải than phiền nữa?

– Nhưng khổ một nỗi là ở bên ấy lúc có một con vật nuôi bị chết là lại đem ra nấu ăn cho cả nhà. Thôi thì đủ gà, vịt, thỏ… Những khi bò hay ngựa chết thì ăn tới hàng tuần mới hết thịt.

– Đâu cũng như thế thôi. Bên tôi cũng phải làm như vậy.

– Nhưng bên ông có cụ ông, cụ bà không?

– Không. Các cụ nhà tôi thời trang nữ kiểu mất cả rồi. Tôi ở đây với bà xã… Sao chị lại hỏi thế?

– Vì hôm qua, cụ ông ở bên ấy vừa mất. 

Bác sĩ đưa bệnh án cho bệnh nhân và nói:

– Tôi có tin xấu cho anh đây… Nếu không chữa trị, anh sẽ chết trong 6 tháng tới!

Bệnh nhân ngồi thừ ra suy nghĩ, mắt lo âu nhìn vào hoá đơn thanh toán, cuối cùng nói buồn thảm:

– Số tiền quá lớn…Có lẽ tôi đành cam chịu số phận. Trong 6 tháng tôi không thể kiếm ngần ấy tiền được.

– Vậy chúng ta sẽ tăng lên 9 tháng nữa nhé! 

http://xeyamahadep.com có nội dung update hàng ngày, nếu bạn quan tâm chuyên mục Kinh tế hãy ghé thăm thường xuyên nhé !

Bệnh nhân ngồi thừ ra suy nghĩ, mắt lo âu nhìn vào hoá đơn thanh toán

do thôi việc

Chị oshin giúp việc trong một trang trại bỏ chủ cũ tới xin làm công cho chủ mới ở trang trại kế bên. Ông chủ mới muốn tìm hiểu chút ít về nhân thân của người làm nên gạn hỏi cặn kẽ.

– Chị đã làm công ở nhà người ta tới 20 năm, tại sao lại bỏ đi? Bên ấy họ đối xử với chị tệ lắm à?

– Dạ, thưa không phải. Tôi được ăn, được mặc, được ở tốt. Tôi còn được đóng bảo hiểm và lương hưu nữa.

– Vậy thì còn gì phải than phiền nữa?

– Nhưng khổ một nỗi là ở bên ấy lúc có một con vật nuôi bị chết là lại đem ra nấu ăn cho cả nhà. Thôi thì đủ gà, vịt, thỏ… Những khi bò hay ngựa chết thì ăn tới hàng tuần mới hết thịt.

– Đâu cũng như thế thôi. Bên tôi cũng phải làm như vậy.

– Nhưng bên ông có cụ ông, cụ bà không?

– Không. Các cụ nhà tôi thời trang nữ kiểu mất cả rồi. Tôi ở đây với bà xã… Sao chị lại hỏi thế?

– Vì hôm qua, cụ ông ở bên ấy vừa mất. 

Bác sĩ đưa bệnh án cho bệnh nhân và nói:

– Tôi có tin xấu cho anh đây… Nếu không chữa trị, anh sẽ chết trong 6 tháng tới!

Bệnh nhân ngồi thừ ra suy nghĩ, mắt lo âu nhìn vào hoá đơn thanh toán, cuối cùng nói buồn thảm:

– Số tiền quá lớn…Có lẽ tôi đành cam chịu số phận. Trong 6 tháng tôi không thể kiếm ngần ấy tiền được.

– Vậy chúng ta sẽ tăng lên 9 tháng nữa nhé! 

website http://xeyamahadep.com cung cấp rất nhiều nội dung hữu ích, và bài viết bạn đang xem là tại chuyên mục Kinh tế.