Cha bảo cha lên trước, còn mẹ con tôi đi sau

cha-bao-cha-len-truoc-con-me-con-toi-di-sau

uống cho vào một cái túi vì có lẽ “hành trình” sẽ rất xa. Tàu chạy trên đường ray chừng 15 phút, qua những khu vực um tùm cây lá mà ngay cả tôi cũng chưa đặt chân tới bao giờ, sau đó nhoáng cái đã trở về ga xuất phát, không kịp để chúng tôi giải quyết chỗ lương thực mang theo nữa. Về ga, tàu hú còi báo hiệu. Qua mỗi ga xép tàu cũng hú còi. Còi tàu công viên bé tí ti, ngồi toa cuối nghe tiếng còi chỉ u u qua những tán cây xào xạc. Ở ga chính, hành khách lượt sau đứng xúm xít bên đường ray để chờ lên tàu. Tôi tiếc rẻ. Không lẽ lại đi vòng nữa. Đi vòng nữa thì coi như hết sạch tiền. Vé tàu Thống Nhất đắt bằng các vé Nhà Cười, vé đu quay, vé tàu bay cộng lại. Mà tôi thì còn muốn mua thêm dây kẹo kéo và xem một bộ phim đèn chiếu. Cuối cùng ngay cả tàu hỏa công viên cũng không phải mấy khi mà đi được.

Cha bảo cha lên trước, còn mẹ con tôi đi sau. Sáng mai chúng tôi phải ra ga tàu sớm, vì thế mẹ chuẩn bị hành lý từ đêm hôm trước. Tôi phấn khởi xem mẹ gấp quần áo mùa đông rồi nhét gọn vào trong túi. Tôi cũng tự chuẩn bị cho mình vài thứ lặt vặt. Lần đầu tiên tôi được lên một toa tàu thực sự. Lần đầu tiên tôi sẽ nhìn thấy rừng núi. Lần đầu tiên tôi được đặt chân đến một vùng đất xa lạ.

Đêm hôm đó, mắt tôi mở chong chong lên nóc màn giờ chỉ như một ô vuông lờ mờ trong bóng tối. Tôi hình dung ra chuyến chung cư lê văn lương đi ngày mai. Tôi phấn khích không ngủ được. Lần đầu tiên tôi thức khuya đến như vậy. Quãng chừng chập sáng tôi mới thiếp đi chập chờn trong tiếng còi tàu u u qua lá cây xào xạc. 

Hãy cho chúng tôi những nhận xét về chủ đề Chứng khoán để chúng tôi ngày càng có nhiều sự hoàn thiện hơn cho website http://xeyamahadep.com

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *