Nghe nói còn khó khăn

nghe-noi-con-kho-khan

Sau năm ba câu chuyện, ảnh giả đò nhớ ra: – “Nghe nói cậu uống rượu dữ lắm, có đúng không?” – “Báo cáo anh đó là tật xấu trước đây tôi chưa bỏ được, tuy có giảm bớt. Mà tôi cũng chỉ uống ngoài giờ làm việc, không để xảy ra điều gì bậy bạ ảnh hưởng đến uy tín chung. Nhưng xin hứa với anh từ nay sẽ cố gắng” – “Không ai biểu… bỏ ngay trong ngày hôm nay, nhưng phải giảm đến mức tối thiểu. Gia đình cậu nghe nói còn khó khăn…”. Tôi đem chuyện này kể cho vợ tôi. Nghe xong, bả khóc… Vì thực ra từ hồi nào bươn chải kiếm ăn chưa có ai thực lòng chú ý đến bả cùng gia đình tôi…

– Rồi sao nữa?

– Một chuyện nhỏ như vậy nhưng có ý nghĩa lớn lắm: Mình được Nhà nước chăm sóc đến thì mình cũng phải cố gắng xứng đáng với lòng tin của mọi người. Năm 1982, chấp hành chỉ thị của đồng chí Đồng Sĩ Nguyên, Phó Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng, Bộ trưởng Bộ Giao thông Vận tải, theo phương án đã được thỏa thuận giữa hai tỉnh Đắc Lắc và Phú Khánh, tôi đã cùng với tập thể Ban điều hành tổ chức kịp thời một phòng Condotel Tran Phu vé riêng để phục vụ tuyến khách phức tạp nhất Nha Trang – Buôn Ma Thuột mà chúng tôi đăng ký là tuyến đường xã hội chủ nghĩa. Phòng vé có nước uống phục vụ miễn phí. Nhân viên phục vụ cũng được lựa chọn kỹ càng về tinh thần trách nhiệm, thái độ, tác phong… Kể từ đó hành khách đi Buôn Ma Thuột mua vé được thuận tiện, dễ dàng và rất an tâm. Ai có vé là được đi xe, không phải chờ đợi lâu hay phải ở lại bến nhiều ngày như trước. Tốc độ xe xuất bến cũng nhanh hơn trước… Thôi xin mời anh cụng ly, chuyện bến xe biết khi nào mới nói cho hết! 

Bạn đang xem bài viết trong chuyên mục Tin tức tại website http://xeyamahadep.com

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *