Một nhân viên bán hàng loại khá sẽ rất chu đáo đối với khách hàng

Một nhân viên bán hàng loại khá sẽ rất chu đáo đối với khách hàng, nhưng lại không chu đáo đối với cái túi xách của khách hàng.

Ở các cửa hàng vấn đề phục vụ gần như nhau, riêng thái độ đối với cái túi xách của khách hàng thì rất khác nhau.

Đối với khách hàng mà nói cái túi xách là đồ vật của họ, cho nên họ sẽ để ý xem thái độ của bạn đối với đồ vật của họ như thế nào.

Lúc khách hàng gửi cái túi xách, nhân viên nói chung thường dự án Vinhome Thăng Long hỏi: “Trong túi có cái gì quí hay không?”

Câu hỏi ấy đã thành thông lệ, nên người ta không hiểu tại sao ban đầu người ta lại hỏi như thế. Nguyên nhân là nếu trong túi có cái gì quí mà để mất, thì cửa hàng phải chịu trách nhiệm.

Nói như thế không ổn.

Dẫu trong túi xách chỉ có vài tờ báo hoặc vài thứ lặt vặt, thậm chí không có gì cả, thì biet thu Vinhome Thang Long nó vẫn là vật quí. Tỏ thái độ cẩu thả đối với cái túi xách của khách hàng cũng tức là không tôn trọng chính bản thân khách hàng.

Nhân viên nào cũng phải tôn trọng khách hàng, cái đó đã quá rõ, gần như thành luật của Nhật Bản.

Nhưng đối với cái túi xách của khách hàng thì chưa.

Khách hàng rất nhạy cảm trước thái độ của nhân viên cửa hàng đối với cái túi xách của họ, chỉ cần thiếu cẩn thận, sẽ làm cho khách khó chịu, nghĩ bụng: “Thái độ phục vụ của cửa hàng này tệ quá!”

Hãy nhớ mặt khách hàng và nhớ cả cái túi xách của họ.

Khi trả lại túi xách cho khách hàng, rất nhiều nhân viên cửa hàng phạm sai lầm.

Ở một số cửa hàng nhỏ, không có các ngăn riêng, người ta để các túi xách của khách chung một chỗ. 

Với đội ngũ viết bài cho chuyên mục Mẹ và Bé hùng hậu, bạn còn có thể tìm thấy rất nhiều nội dung hữu ích khác khi xem tại http://xeyamahadep.com

Vậy thì nói cho chị biết đã có chuyện gì được không

“Vậy thì nói cho chị biết đã có chuyện gì được không?”.

“Việc này…”. Tiểu Hạo quay đầu nhìn Tiểu Minh, Tiểu Minh gật gật đầu:

“Nói với chị Tiểu Ảnh cũng được. Chị ấy đã bảo sẽ không nói với ai đâu mà”.

“Lần trước bọn em được nghỉ hè, Doanh Doanh cũng linh kiện máy tính cũ đến đây chơi, thế là ba đứa chơi trò trốn tìm. Đến khi Doanh Doanh phải bịt mắt, để dọa cho Doanh Doanh sợ, em với anh Minh đã trốn vào trong linh đường. Bọn em phát hiện trên bục có một chiếc hòm lớn, nên định trốn hẳn vào bên trong để Doanh Doanh không thể nào tìm thấy được. Sau đó, bọn em mở chiếc hòm ra, song bên trong đựng đầy quần áo, chiếc trên cùng trông rất đẹp! Có cả ngọc trai cơ. Khi đó Doanh Doanh cũng đã vào máy ảnh cũ trong đấy, ba đứa bọn em tranh nhau xem chiếc áo đó, cuối cùng không cẩn thận nên làm nó rách. Bọn em sợ bị bà mắng nên lẳng lặng cất chiếc áo vào đó rồi về nhà”.

Hóa ra chiếc áo là do bọn trẻ làm rách, vì thế nên thiếu phụ họ Lạc mới tìm đến nhờ tôi khâu lại ư? Nhưng vì sao cô ta lại tìm đến tôi? Việc này thì có can https://muare.vn/forums/ha-noi/can-ban-do-cu.84/ hệ gì đến tôi?

“Sau này thì sao?”.

“Mấy ngày sau, một buổi tối em với anh Minh lại đến đây chơi, liền nghe thấy có tiếng khóc hu hu trong đó… Bọn em cũng không dám nói với bà, sợ bà phát hiện chiếc áo bị rách sẽ đánh đòn. Chị Tiểu Ảnh, chị đừng vào đó”. Nói xong, Tiểu Hạo còn không quên dặn dò tôi.

“Chị là người lớn rồi, không sợ đâu! Các em chơi tiếp đi nhé!”, tôi vỗ vỗ lên đầu Tiểu Hạo cười nói. 

Hãy cho chúng tôi những nhận xét về chủ đề Giáo dục để chúng tôi ngày càng có nhiều sự hoàn thiện hơn cho website http://xeyamahadep.com

Luật sư của tôi sẽ cho rằng có vấn đề đấy

Điều gì đã mang ông đến đây thế, ông thám tử? – Brody hỏi. Ông ta đứng lên khỏi ghế, điếu xì gà vẫn cắm vào góc miệng. Một nhà ngoại giao thiên tài.

– Chúng tôi không có giấy phép thành viên ư? – Landry nhìn qua Weiss. Weiss nhún vai.

– Chẳng hề gì. – Brody đáp. – Nhưng nếu các anh có hơn bảy số trong tài khoản ngân hàng thì hẳn các anh cũng phải trầy trật mà kiếm thêm rồi.

– Chúng tôi đang cố gắng loại trừ những người thuộc diện tình nghi ra khỏi danh sách. – Weiss nói.

– Các anh có thể loại hết chúng tôi ra khỏi danh sách được rồi. Tôi nghĩ sáng nay chúng ta đã thảo luận về việc này rồi còn gì.

– Không phải chúng tôi không tin ông. – Landry nói. – Nhưng đây là vấn máy ảnh cũ đề pháp lý. Chúng tôi đang thu thập mẫu DNA của những người đàn ông mà Irina Markova đã vui vẻ vào cái đêm cô ta biến mất. Đó chỉ là việc nhỏ thôi mà. Không có gì lớn đâu.

Brody nhướng mày lên.

– Mẫu thử DNA ư? Sao nghe có vẻ to tát thế nhỉ.

– Đó là để nhằm mục đích loại trừ. – Weiss nói. – Nếu ông không liên quan gì đến cô gái ấy thì chẳng có vấn đề gì hết.

– Luật sư của tôi sẽ cho rằng có vấn đề đấy. – Bennett Walker cũng đứng lên vẻ như sắp bỏ đi.

– Tại sao thế? – Landry hỏi. – Bởi vì anh đã từng là một kẻ tình nghi cưỡng bức tình dục ư?

– Bởi vì tư cách của tôi. – Walker chỉ tay vào mặt anh. – Tôi chưa bao giờ bị buộc tội gì hết. Và tôi không có ý định để tên tôi dính vào một vụ giết người.

– Hơi muộn rồi. – Landry nói. – Anh đã đứng cùng Irina Markova ở nơi công cộng trong cái đêm cô ta bị sát hại. Tôi sẽ vô cùng ngạc nhiên nếu điều đó lại không được cho vào mục điểm tin 11 giờ tối nay. Có lẽ anh nên gọi điện cho vợ mình và khuyên cô ấy đi ngủ sớm thì hơn. 

Nếu bạn là người quan tâm Giáo dục hãy thường xuyên quay trở lại http://xeyamahadep.com để cập nhập nội dung hữu ích nhé !

Tiên Nhi là bảo bối bối của ta

Tần Tiên Nhi xấu hổ, sắc mặt đỏ bừng, khẽ nói:

– Công tử, mau buông thiếp ra.

Lâm Vãn Vinh lại càng siết chặt nàng vào lòng, trơ tráo nói:

– Buông nàng để làm gì, Tiên Nhi là bảo bối bối của ta, ta muốn ôm lúc nào thì ôm lúc đó chứ.

Cao Tù từ xa nháy mắt ra hiệu, lớn tiếng nhắn một câu:

– Lâm huynh đệ, huynh theo đại quân vào thành trước đây.

Cao Tù và Lý Thánh dẫn quân Thần cơ binh đang tiến vào thành. Đây cũng là đội nhân mã cuối cùng của Condotel Da Nang quân Hữu lộ, còn ba mặt kia vẫn chém giết kịch liệt. Có điều, thành Tế Ninh đã bị phá, giải quyết đám dư nghiệt của Bạch Liên giáo chỉ còn là vấn đề thời gian.

Lâm Vãn Vinh cười nói:

– Cao đại ca, các người mau tiến vào đi. Ở đây chỉ cần một mình ta cũng giải quyết được rồi.

Cao Tù và Lý Thánh cười hô hố mấy tiếng, rồi dẫn toàn bộ binh mã vào thành.

Tần Tiên Nhi đưa mắt nhìn đội ngũ quan quân tiến vào thành, thở dài thườn thượt:

– Thiếp đã sống bao năm ở Tế Ninh này. Không ngờ, hôm này thành lại bị phá, ngay cả sư phụ cũng …

Nàng nói đến đó, lại bắt đầu khóc rấm rức. Lâm Vãn Vinh có thể hiểu tâm tình của nàng: “Nàng từ nhỏ đã là một cô nhi, lớn lên cùng sư phụ. Hôm nay thành bị phá, nhà không còn, sư phụ cũng đã mất. Ai nấy cũng có thể tưởng tượng ra nỗi buồn bã thê lương trong lòng nàng.”

Lâm Vãn Vinh ngọt ngào dỗ dành:

– Tiên Nhi, nàng cũng phải biết. Mấy hôm nay, ngày nào ta cũng lo lắng cho nàng. Ta không muốn gặp nàng trên chiến trường, vì thế mới dẫn binh rề rà. Hôm nay đến Tế Ninh thành chỉ vây không đánh, vì lo lắng cho nàng. Hỏa pháo của quan quân rất mãnh liệt, cực kỳ nguy hiểm, lỡ làm nàng bị thương, ta sẽ hối hận cả đời. 

Chủ đề Giải trí nếu bạn quan tâm có thể thường xuyên xem tại http://xeyamahadep.com

Tôi nằm úp mặt xuống bãi cỏ

Tôi nằm úp mặt xuống bãi cỏ. Gió thổi một lúc làm khô bãi nước bọt trên mặt tôi. Bàn tay tôi sạn chai và rớm máu, bàn chân tôi nứt nẻ. Suốt một tuần nay tôi không tắm giặt, da thịt tôi bẩn thỉu, ngứa ngáy. Tôi bỗng thấy thương xót mình ghê gớm. Một nỗi thương xót khủng khiếp bóp nghẹt tim tôi. Tôi hộc lên như chó. Tôi lăn lộn trong đám cỏ gianh, đá nhọn và gai góc. Tôi nhắm mắt lại để cố hình dung khuôn mặt cô gái tôi đã từng yêu.

Nàng bé nhỏ, mặt tròn, lông mày rậm, có một nốt ruồi sau cổ cách tai phải chừng bốn phân. Tất cả đường nét trên khuôn mặt nàng đều khá rõ ràng: đôi môi, cánh mũi, cả những đường viền… Nàng không hiểu tôi có thể mang lại cho nàng điều gì đó hơn cả tình yêu (làm gì có tình yêu?) Nàng dã đánh mất đi sự kính trọng và thương xót trong tôi. Mãi mãi. Vĩnh viễn. Không gì cứu chuộc được. Tôi chỉ căm giận, căm giận những phù vân trong toàn bộ hoàn cảnh sống của thời dại tôi. Những giáo điều đạo đức bao giờ cũng giản dị, ngây ngô, buồn cười, sơ lược, thậm chí còn đểu giả nữa. ác nhất là những giáo điều ấy đúng. Bởi nó cần. Nó là sợi xích tròng cổ để giữ hình ảnh Vinhomes Thang Long tương đối về mỗi chúng ta. Nếu không sẽ là hủy diệt…

Tôi đi vào rừng tìm nước tắm. Suối cạn khô. Những cánh bướm trắng lả tả, chập chờn trong hộc đá. Ngược suối mãi, tôi mới tìm được một mó nước khả dĩ tắm được. Tôi cởi trần truồng, đầm mình trong vũng nước giống như trâu đầm. Nước xanh lè, hơi nhơn nhớt vì đáy nước nhiều lá mục quá. Tôi không dám tắm lâu vì sợ ốm, sợ ngã nước. Hai mươi mốt tuổi đầu mà chết thì thật phí đời. Cần phải sống, cho dù cuộc sống ngàn lần khốn nạn, đầy rẫy xấu xa cũng như cực nhọc. 

Bạn là người đang có nhu cầu về Công nghệ vậy hãy truy cập website của chúng tôi http://xeyamahadep.com để có thông tin hữu ích nhé !

Cuối cùng Vương Gia Hiền

Lời của Tổ Gia dọa cho Vương Gia Hiền sợ toát mồ hôi hột, hắn nói: “Con hiểu, con hiểu rồi.”

Sau này, có lần tôi và Vương Gia Hiền cùng ngồi uống rượu, tán chuyện với nhau. Vương Gia Hiền nói anh ta đã rung động trước vị phu nhân đó. Đang lúc bà ta chới với không có chỗ dựa, nhờ vào khả năng am hiểu tâm lý phụ nữ, cộng thêm tướng mạo và thủ đoạn, không đầy một tháng sau, chắc chắn có thể có được bà ta trong tay. Thực ra, anh ta cũng chẳng muốn tính chuyện lâu dài, chỉ muốn được ngủ với bà ta một đêm, rồi rút êm.

Anh ta nói đó là một phụ nữ trí thức, đàng hoàng đứng đắn, am hiểu thơ ca, chính là mẫu người anh ta thích. Tôi hỏi: “Anh thường xuyên qua lại chốn lầu xanh, vậy mà vẫn có nhã hứng và khẩu vị tao nhã đến thế sao?” Anh ta trả lời rằng: “Các cô gái lầu Vinhomes Thang Long xanh dù có xinh đẹp nhường nào cũng chỉ là cái bị thịt, qua tay đủ hạng đàn ông. Sao có thể so sánh với người phụ nữ con nhà gia giáo được?”

Cuối cùng Vương Gia Hiền cũng uống đến độ say khướt, luôn miệng lảm nhảm: “Quân tại Tương giang đầu, Thiếp tại Tương giang vĩ, tương tư bất tương kiến, đồng ẩm Tương giang thủy 36 …” Rồi sau đó mê man ngủ thiếp đi.

Tôi biết, Vương Gia Hiền là người có tâm theo đuổi mục tiêu rất lớn, có tài nhưng chưa gặp thời, cuối cùng bất đắc chí phải đem tài năng thi triển trong hàng ngũ A Bảo, hẳn anh ta rất đau lòng. Kỳ thực, A Bảo nào cũng vậy, chỉ biết sống tạm sống bợ, mượn rượu giải sầu, chơi bời trăng hoa cho qua ngày. 

Thông tin hữu ích bạn đang đọc có rất nhiều tại chuyên mục Điện máy trong website http://xeyamahadep.com

Biết không thuyết phục được viên bác sĩ cơ quan

–  Chú nó tài lắm. Vẫn làm đại lý sắt cho mấy hãng lớn, chuyên cung cấp đủ thứ cho dân làm cầu các ông đấy. Ông chờ tý. Đây, đây điện thoại của chú ấy đây. Nếu ông cần sắt gì cứ gọi cho chú nó. Nhớ bảo tôi giới thiệu đấy. Ông nói rõ như thế để tôi kiếm tý. Chú ấy làm ăn sòng phẳng nên phát tài tợn.

`Câu chuyện cách đây hơn mười năm đó tưởng như ngủ yên trong lòng vậy mà…đêm nay…Ông bật dậy cố nén cảm giác khó chịu đang du an Vinhome Thang Long dâng lên nơi cổ họng để lần cuốn sổ cũ kĩ dí vào ngọn đèn ngủ tìm một số điện thoại…

Sáng hôm sau, ông đến thẳng y tế của bộ. Khi gặp viên bác sĩ phụ trách ông nói ngay :

– Tôi muốn anh khám tôi kĩ, rồi cho tôi lời nói thật về tình trạng sức khoẻ của tôi .

– Sếp lo xa quá. Sếp cứ nghỉ cho em một vài ngày. Tránh biet thu Vinhomes Thang Long mọi lo nghĩ công việc thì mọi sự lại bình thường thôi. Trông sếp thế này thì hắt hơi sổ mũi là cùng.

– Anh cứ xem kĩ cho tôi một chút.

– Em đã khám chuẩn rồi. Sếp yên tâm .

Biết không thuyết phục được viên bác sĩ cơ quan, ông về phòng làm việc. Vừa ngồi vào ghế, định giở tài liệu ra xem qua thì cảm giác nghèn nghẹn lại xuất hiện nơi cuống họng. Ông ngả người ra ghế đưa tay vuốt vuốt sau gáy. Sau đó ông lững thững cố làm ra vẻ bình thản đi ra khỏi cổng bộ,  gọi tắc xi bảo đưa đến một bệnh viện vào phòng khám dịch vụ. Vừa nhìn thấy ông vừa xem số của ông. Ông bác sĩ đang ngồi bỗng đứng dậy nói giọng lễ phép:

– Xin lỗi ông chờ cho một tý.

Ngay sau đó ông nghe có tiếng thì thào bàn nhau của hai người đàn ông .

–  Ông này hôm nọ rõ ràng tôi thấy trả lời trên ti vi. Hình như thứ trưởng của Bộ.. 

Hãy cho chúng tôi những nhận xét về chủ đề Ẩm thực để chúng tôi ngày càng có nhiều sự hoàn thiện hơn cho website http://xeyamahadep.com

Nói đoạn ông vứt quả dưa lên bàn

Nói đoạn ông vứt quả dưa lên bàn, vớ lấy cái dùi gõ nhẹ lên, quả dưa lập tức nứt làm hai. Bên trong đúng là hạt đen nhánh ruột đỏ tươi, phút chốc tỏa hương khắp gian nhà.

Đám đông ngây ra, khi tỉnh lại thì lão ăn mày đã biến mất.

Lỗ Ban sống hổ thẹn vô cùng, vội quỳ xuống trước quả dưa, dập đầu lạy: “Lão tổ sư, con biết ngài hiển thánh rồi. Đồ đệ đáng chết!”. Ngay hôm sau ông ta tự đến tu sửa miếu Lỗ Ban và sửa đãi yến tiệc trong ba ngày rồi tuyên bố: “Từ nay về sau ai còn gọi ta là Lỗ Ban sống tức là làm nhục ông tổ của ta”.

Kiều Phong bàn luận: Kiêu ngạo làm cho người ta tụt hậu. Đạo lý ngắn gọn này rất dễ thấy trong sách vở thánh hiền, mang ý nghĩa giáo dục to lớn. 

Bận rộn khiến tôi luôn ao ước vinhomes metropolis được nghỉ ngơi. Tốt đấy, nhưng là khi nào đây. Đêm ư? Không. Đêm khuya yên tĩnh thì viết luận văn, học từ là tốt nhất. Cuối tuần ư? Đừng nói cuối tuần, mới giữa tuần này mà hoạt động của tuần sau đã chật kín rồi. Hay nghỉ hè? Nghỉ hè đâu phải là nghỉ học.

Nghĩa là về căn bản tôi không có thời gian để nghỉ, không có cả thời gian để từ từ nói một câu:

Chán thật!

Hôm ấy tan học, tôi ôm cuốn sách tiếng Nhật vừa đi vừa học từ, bỗng một người vội vội vàng vàng chạy qua mặt, suýt va vào tôi. Người đó quay đầu xin lỗi rồi lại lật đật chạy tới chiếc xe buýt vừa dừng lại đón khách. Tuy người đó không nhận ra tôi và tuy không tin lắm vào mắt mình nhưng tôi dám khẳng định đó là cô giáo Đỗ. Chắc chắn. 

website http://xeyamahadep.com cung cấp rất nhiều nội dung hữu ích, và bài viết bạn đang xem là tại chuyên mục Thế giới.

Nghe nói còn khó khăn

Sau năm ba câu chuyện, ảnh giả đò nhớ ra: – “Nghe nói cậu uống rượu dữ lắm, có đúng không?” – “Báo cáo anh đó là tật xấu trước đây tôi chưa bỏ được, tuy có giảm bớt. Mà tôi cũng chỉ uống ngoài giờ làm việc, không để xảy ra điều gì bậy bạ ảnh hưởng đến uy tín chung. Nhưng xin hứa với anh từ nay sẽ cố gắng” – “Không ai biểu… bỏ ngay trong ngày hôm nay, nhưng phải giảm đến mức tối thiểu. Gia đình cậu nghe nói còn khó khăn…”. Tôi đem chuyện này kể cho vợ tôi. Nghe xong, bả khóc… Vì thực ra từ hồi nào bươn chải kiếm ăn chưa có ai thực lòng chú ý đến bả cùng gia đình tôi…

– Rồi sao nữa?

– Một chuyện nhỏ như vậy nhưng có ý nghĩa lớn lắm: Mình được Nhà nước chăm sóc đến thì mình cũng phải cố gắng xứng đáng với lòng tin của mọi người. Năm 1982, chấp hành chỉ thị của đồng chí Đồng Sĩ Nguyên, Phó Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng, Bộ trưởng Bộ Giao thông Vận tải, theo phương án đã được thỏa thuận giữa hai tỉnh Đắc Lắc và Phú Khánh, tôi đã cùng với tập thể Ban điều hành tổ chức kịp thời một phòng Condotel Tran Phu vé riêng để phục vụ tuyến khách phức tạp nhất Nha Trang – Buôn Ma Thuột mà chúng tôi đăng ký là tuyến đường xã hội chủ nghĩa. Phòng vé có nước uống phục vụ miễn phí. Nhân viên phục vụ cũng được lựa chọn kỹ càng về tinh thần trách nhiệm, thái độ, tác phong… Kể từ đó hành khách đi Buôn Ma Thuột mua vé được thuận tiện, dễ dàng và rất an tâm. Ai có vé là được đi xe, không phải chờ đợi lâu hay phải ở lại bến nhiều ngày như trước. Tốc độ xe xuất bến cũng nhanh hơn trước… Thôi xin mời anh cụng ly, chuyện bến xe biết khi nào mới nói cho hết! 

Bạn đang xem bài viết trong chuyên mục Tin tức tại website http://xeyamahadep.com

Mỗi mùa dưa lão thu cũng khá tiền

cùng với đất cát. Xong, lão vỗ nhẹ lên mặt đất cho lì, để giữ ẩm. Cuối cùng, lão găm xuống những hạt dưa đã được ngâm nước tro từ hôm trước, theo từng khóm. Mỗi hố như thế ước chừng mươi hạt. Độ dăm ba hôm sau, những cái mầm bé tí đội cát nhô lên, ngơ ngác nhìn bầu trời, và nhìn nụ cười khô héo trên khuôn mặt ràu rĩ lão Điều. Dưa của lão chẳng sâu sia bệnh tật gì, lại sai quả; cứ ngọt lự, rất ăn khách…

Mỗi mùa dưa lão thu cũng khá tiền. Có điều, trăm thứ bà rằn đều nhìn vào đấy. Từ hạt gạo củ khoai, đến hạt muối con mắm. Nhưng thu hút nhiều nhất có lẽ là rượu. Có ngày lão chỉ uống rượu trừ bữa. Chỉ tội cho con vàng, những ngày như thế, cứ ngồi chòm rỏm, chờ mãi mà chẳng thấy chủ ném cho cái chụt khoai nào!

Năm nay lại được dưa. Khách mua kéo về đông lắm. Khách nhà nước, khách tư thương; cứ dập dìu. Họ mua mỗi lần hàng ô tô. Chẳng mấy chốc, đồng dưa đã vãn. Các lều giữ dưa lần lượt được giỡ hết. Chỉ còn trơ lại cái lều giữ dưa của lão Điều, hai mái bằng lá mía ải xám, như Condotel Ngo Quyen cái hầm chữ A trong chiến tranh, và vườn dưa còn lăn lóc quả, da xanh thẫm, bóng loáng dưới nắng hè của lão.

Bây giờ, gần như suốt ngày suốt đêm, lão Điều ở ngoài ruộng dưa. Một ấm nước chè xanh hãm đặc, vàng sóng sánh tựa mật ong. Một đãy khoai lang luộc sẵn, thứ khoai đất cát vỏ màu hồng sen, ruột vàng, thơm và bùi. Và một cái tẩu không biết làm bằng thứ gì, lão giữ được từ hồi còn ở lính, đen bóng vì mồ hôi và xái thuốc. Đôi khi còn có cả cút rượu. Mùa dưa chín, lão sang thế! 

Với đội ngũ viết bài cho chuyên mục Thế giới hùng hậu, bạn còn có thể tìm thấy rất nhiều nội dung hữu ích khác khi xem tại http://xeyamahadep.com