Đoàn người ngựa rời khỏi thành Đồng Khê

doan-nguoi-ngua-roi-khoi-thanh-dong-khe

Trời sáng rồi.

Mặt trời chiếu sáng rực rỡ, rất chói mắt. Long Tiểu Hoa nằm trên chiếc sập dài mềm mại, chẳng hề có cảm giác gì. Cái đầu nặng trịch khiến nàng phải nhíu mày, chép môi. Nàng đang muốn trở mình nằm thêm chút nữa, tiện thể mơ lại giấc mơ tuyệt đẹp với nam nhân bị cưỡng hôn hôm qua, thì cảm thấy bị thứ gì đó bó chặt, không thể trở mình được. Mắt nàng lim dim, hé ra một khe nhỏ mớicần đâu. Loại nữ nhân này lắm mưu nhiều kế. Ai biết cô ta sẽ lại giở trò gì. Tiểu vương tự mình trông chừng cô ta sẽ tốt hơn. Khởi hành. Chúng ta lập tức về kinh. Hứ! Chờ Long Hiểu Ất đến đấu với ta. Đi thôi.

– Dạ.

Đoàn người ngựa rời khỏi thành Đồng Khê, hướng về kinh thành ngay trong đêm. phát hiện bản thân đang nằm trên một chiếc sập êm ái, toàn thân phủ một tấm chăn mềm, mà thứ giam cầm nàng chính là một cánh tay rắn chắc vươn đến từ bên trái, đang giúp nàng cố định tấm chăn.

Tay ư? Tay của ai? Kẻ nào dám to gan động vào nữ nhân đã có gia thất vậy? Rõ ràng nàng vẫn chưa thật sự tỉnh táo. Đầu nàng hơi ngẩng lên, nhìn xem người bên cạnh mình là ai. Khuôn mặt đẹp và tao nhã đó rõ ràng là bản vinpearl đà nẵng sao của Long Hiểu Ất mà. Từ sống mũi xuống miệng đều có vẻ quen thuộc. Cái chau mày và làn môi hơi nhếch càng khiến nàng cảm thấy yên tâm hơn. Động tác này rõ ràng rất giống Long Hiểu Ất.

– Lẽ nào tôi đã ao ước có huynh từ nhỏ? Tại sao huynh lại chạy vào trong giấc mơ của tôi, lại còn là giấc mơ về tuổi thơ nữa? Không nên như vậy đâu. Rõ ràng là tôi cần một phu quân trưởng thành cơ mà… 

Hãy cho chúng tôi những nhận xét về chủ đề Chứng khoán để chúng tôi ngày càng có nhiều sự hoàn thiện hơn cho website http://xeyamahadep.com

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *