Cô gái và tôi ngồi chung một chiếc ghế

co-gai-va-toi-ngoi-chung-mot-chiec-ghe

Cô gái và tôi ngồi chung một chiếc ghế. Rất tự nhiên cô nép đầu vào ngực tôi khiến tôi phải chuồi ra. Cô lại nép vào, tôi lại chuồi ra. Lần thứ ba thì chính cô chủ động ngồi dịch ra, mắt lơ đễnh nhìn tách cà phê.

– Anh không Căn hộ 60b Nguyễn Huy Tưởng  thích em à?

Hoàn toàn bị bất ngờ, tôi bối rối tới mức suýt hất đổ tách cà phê. Mặt tôi bỗng dưng nóng ran. Tôi lờ mờ cảm thấy có một cái bẫy nào đó đang được giăng ra với tôi nhưng tự nhiên tôi lại thích được sa bẫy. Tôi quay sang nhìn cô như là chúng tôi hẹn nhau đến đây để vuốt ve nhau.

– Anh khác tất cả số họ – Cô cười một cách bí ẩn. Anh thuộc loại thích 'vờn' hơn là thích ăn mồi.

Tôi không lường được thang long victory diễn biến của sự kiện, không lường được cả chính tôi. Tôi cảm thấy bị kích thích thần kinh và ngạc nhiên về điều này. Bởi vì trong đời mới chỉ có một lần tôi được sống trong tự do, nghĩa là hoàn toàn loại mọi nỗi sợ ra khỏi suy nghĩ của tôi, cũng nhờ một cô gái.

Hồi đó tôi sống độc thân trong gian nhà nhỏ ở tít tầng trên cùng của một khu chung cư Phú Mỹ Complex tập thể. Tôi nghèo đến mức không có nổi bộ cánh tử tế để mỗi lần ra đường có thể ngẩng cao đầu. Ngày ngày, ngoài giờ đi làm, tôi chui vào chiếc 'chuồng chim' và thêu dệt những giấc mơ sực mùi nước cống rãnh. Tôi tự coi tôi như một anh hùng bị sa vào chiếc lưới thời mạt vận. Nhiều hôm tôi tự diễn một màn độc thoại trong đó tôi vừa đóng vai thánh thần, vừa đóng vai quỷ sứ để cùng nhau rỉa róc loài người. Có bận họ tranh giành nhau một lý lẽ nào đó. Lúc thì thánh thần thắng, lúc quỷ sứ được cuộc. Tôi – hình ảnh chân xác nhất – giống như một bãi chiến trường. 

http://xeyamahadep.com có nội dung update hàng ngày, nếu bạn quan tâm chuyên mục Dịch vụ và Giải trí hãy ghé thăm thường xuyên nhé !

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *